Chủ nhà là Army :)))))

Okay, thì đó, chủ nhà Stan BTS đó nha.

Ài, tui cũng không hẳn là quá trẻ, cũng không đến mức già đâu.

Sự yêu thích của tui đến từ âm nhạc, tài năng, sau đến tính cách rồi mới đến nhan sắc. Sự mê trai của tui không có giới hạn là thiệt nhưng để tui u mê tuyệt đối thì không chỉ đến từ vẻ bề ngoài.

Cách mà BTS gửi gắm tất cả vào lời nhạc là thứ làm cho tui say mê. Hơn nữa là, họ thật sự là một gia đình, thật sự, thật sự nhấn mạnh ba lần.

Chốt lại là yêu cả nhà nhiều vì đã quan tâm. 💜


Mình có viết fic nè, trans fic nè. Vì mình khá bận nên update khá chậm, mọi người thông cảm nha >”< Mình theo thuyền Hopega nên trans Hopega khá nhiều á.

Forever Rain + Daydream MV (Gagaonhope)

Chị khoá acc lâu rồi, mình rất tiếc nhưng không còn cách nào cả 😥 Mình chỉ muốn lưu trữ những thứ ít ỏi mà mình lưu và edit được thôi. Tiếc thật ý.

Về fic này thì, mọi người có thể thấy rõ sự ân cần của thuyền trưởng Hopie và một Kim Nam Joon gồng mình hứng chịu mọi thứ. Chị đã vẽ nên một câu chuyện thật đẹp khi mưa và nắng gặp nhau.

Cre: Gagaonhope

Edit: Cavoi52hz

[Zed&Shen] Chương 2

Hai thân ảnh đang lao vào nhau, một to lớn một nhỏ bé. Từng đường dao rít lên nghe chói tai, như vũ bão.

“Garen, anh vẫn không tệ chút nào”

“Nói thừa, cô cũng vậy.”

Thanh đao to lớn xoay vòng, mang theo từng đường gió sắc lẹm – Vũ điệu tử thần . Kata đành lùi ra xa. Thanh đao vừa dứt, cô lại lập tức áp sát tới, xoay người, như một đóa sen nở ra hàng ngàn mũi dao, phóng ra xung quanh. Gồng mình chống đỡ,Garen sắp không trụ được, cầm ngay thanh đao bổ xuống đầu cô. Nghĩ anh chắc chắn phải gục,cô bất ngờ vì hành động này, tay chân luống cuống, tròn mắt nhìn lưỡi đao trước mặt .

“Trông cái vẻ mặt cô kìa”

Không nghe thấy tiếng đao, cơ thể cũng chẳng hề hấn gì, chỉ thấy cái thân hình to lớn ấy đang ghì chặt lấy cô.

” Buông ra mau tên đần này. – mặt Kata đỏ hoe, lấy hết sức đẩy anh ra.

Garen đành thả tay, cuối xuống nhặt thanh đao. Anh là đại tướng quân của một nước, người đứng đầu gia tộc lớn nhất của Demacia. Cô là sát thủ bậc nhất của một gia tộc danh giá ở Noxus. Hai con người, 2 phân cực, tưởng rằng không bao giờ đội chung một bầu trời, vậy mà sau một lần chạm trán, lại như 2 cực của nam châm mà hút lấy nhau. Họ bị cuốn hút bởi sức mạnh của đối phương, khao khát được đánh bại, khao khát được đọ sức và không biết từ khi nào đã trở thành si mê. Bất chấp mối thù của hai nước, bất chấp việc bị ngăn cản, họ luôn lén lút tìm đến nhau, lao vào chiến đấu như đang căm ghét, sau lại vui mừng, rồi ngồi trò chuyện, như 2 người bạn lâu năm không gặp. Cả hai đều không xác định mối quan hệ này là gì, vì ngay từ đầu nó đã không có tên.

” Draven hình như còn làm loạn bên tôi. Cô xem thế nào, lôi anh ta về đi, để người ta lại cười Noxus sao một người trong một gia đình danh giá lại có thể thốt ra những lời như vậy.”

” Cấm anh phỉ báng Noxus ” – Kata rút ngay con dao kề vào cổ anh. – ” Là do bên anh cả thôi, cô ta vẫn còn là tù nhân bên tôi đấy. “

Đẩy tay Kata, Garen cười trừ. Thật ra anh cũng không muốn nhắc đến những chuyện xung đột của hai bên, vì dễ gây xich mích. Anh chỉ tính chọc cô một tí, thế mà đã xù lông như con mèo thế kia, trông đáng yêu nhỉ. Nghĩ đoạn, anh đưa tay xoa đầu cô, vò cho những lọn tóc rối tung cả lên. Kata cũng không them cản, cứ để anh nghịch mái tóc của mình.

Hai người không hề biết, mối quan hệ của mình sẽ là một trong những nguyên nhân khiến chiến tranh xảy ra trên toàn cõi. Nhưng hiện tại, cả hai chỉ sống cho mong ước của bản thân, bình bình dị dị, tương lai ra sao họ không thiết nghĩ nữa.

—————————————————

Demacia

” Ta nói lại lần nữa, đem cô ta ra đây

“Ta cũng nói lại một lần nữa, ngươi có quyền gì mà đòi bắt người của ta”

” Ngươi tự đi mà hỏi cô ta, xem cô ta đã làm gì. Ta bắt oan ai à” – vừa nói Draven vừa liếc. Sona đứng nép vào một góc, mái tóc xõa tung thả bừa trên cây đàn, mặt cúi gầm.

” Sona, em ra đây.”

Sona ngập ngừng lướt tới, đầu vẫn không ngẩn lên. Dừng lại một chút, bàn tay của cô nhẹ nhàng chạm dây đàn. Những ngón tay thanh mảnh khẽ miết, dây run lên, nhưng không một bản nhạc nào phát ra, chỉ nghe trong đầu mỗi người là một giọng nói trong trẻo, nửa thật nửa giả :

” Là em nghe từ một người đàn bà gánh rong trên đường, có một cuốn ca phổ tên là Thập niên tình đang lưu lạc ở đâu đó. Em không biết đó là gì, nhưng dường như lại rất quen thuộc. Sau tìm hiểu, em mới biết được ẩn sẩu trong những giai điệu đó là một sức mạnh to lớn, không một ai đủ sức mà khống chế nó. Không biết sức mạnh đó là gì, cũng không biết nó như thế nào nhưng em không thể để bất kì ai tấu lên những giai điệu ấy được.

” Vậy là cô đã lẻn vào thư phòng mật của Noxus để tìm cuốn ca phổ ?” – Draven trừng mắt nhìn cô như thể muốn ăn tươi nuốt sống, từ khi trở thành người hành quyết, chưa bao giờ hắn để sót một ai. Lần này lòng tự tôn của hắn bị đùa cợt, không dễ gì bỏ qua việc này.

Jarvan bước tới, nhìn thẳng vào mặt Draven, cái khí thế bức người của hoàng tộc làm cho hắn cảm thấy khó chịu.

” Ta đã hỏi cô ấy, như ngươi muốn. Việc này đúng là cô ấy có lỗi, ta xin nhận thay. Đã không mất mát gì, xin ngươi về cho. Còn nếu có, tới đây gặp thẳng ta mà nói chuyện “

Không làm gì được, Draven tức cách mấy cũng không làm gì được. Dù gì hắn đang trong địa bàn của kẻ thù, sao có thể làm bừa, đành ngâm cục tức mà đi về. Phen này, ngục Noxus chắc không còn một ai sống sót a. Hắn bước ra ngoài thành, vừa lúc chạm mặt Garen :

” Đừng tưởng ta không biết ngài luôn lén lén lút lút gặp ai, cẩn thận, Đại tướng quân cao quý ạ. “

Nói rồi hắn bật cười thât lớn, nét quỷ dị in hằn trên mặt. Garen cũng chẳng thèm ngoái đầu lại nhìn, vẫn một đường mà đi.

Chuyện cuốn ca phổ cứ thế mà lan rộng. Cả một vùng rộng lớn nhao nhao, tất cả đua nhau tìm kiếm. Sức mạnh. Có sức mạnh thì sẽ có gì ? Tiền bạc, danh vọng, địa vị,…

Có sức mạnh là sẽ có tất cả.

[Zed&Shen] Chương 1

Chầm chậm leo lên núi.

Đối với hắn việc leo lên ngọn núi quá quen thuộc này là chẳng có gì khó, thậm chí chỉ mất vài giây để tới ngôi làng . Nhưng hôm nay hắn muốn tản bộ. Hắn cảm thấy chán nản,lại nhớ tới người đó. Hắn muốn đẩy bóng hình người ấy ra, nhưng không thể, dường như đã ăn sâu vào tiềm thức, dường như đã ăn sâu vào xương tủy, cách mấy vẫn không thể quên được.

Hắn rẽ hướng qua sườn núi, ẩn mình vào ngôi làng.

” Ahri ” – hắn xuất hiện từ đằng sau, nhẹ vuốt cái đuôi mềm mượt ít khi nào cô để lộ

” Á! Buông ra nào ” – cô hất nhẹ đuôi –

” Đừng có lúc nào cũng lén lút như thế chứ “

Hắn nằm dài ra thảm, lộ vẻ chán chường. Nơi  Ahri ở là một ngôi nhà bằng gỗ, nằm cạnh gốc cây đào già, quanh năm hoa nở, phủ kín sắc hồng. Hồ Ly – cô là hồ ly. Con người dẫu sao cũng là con người, luôn kinh hãi trước những sức mạnh mà họ không thể với tới. Ngôi làng này nhờ có cô nên luôn được bình yên. Mọi người vì thế cũng chả xa lánh mà rất yêu mến, nhưng cô ít khi nào để lộ đuôi trừ khi ở nhà.

Ahri là người con gái hắn còn nợ ở kiếp trước, kiếp này, dù thế nào hắn cũng phải bảo vệ cô. Dẫu hắn đối với cô không còn cái cảm giác như “hắn”  lúc trước.

” Shen vừa qua đây “

Bất động. Cả tim cũng theo đó mà lệch đi vài nhịp. Là người đó, là người mà hắn hận, hận đến đau cả tim gan. Mỗi khi nhắc đến, hắn không thể để ngoài tai được. Cũng chẳng biết biểu cảm của hắn là gì, chẳng khi nào hắn rời khỏi cái mặt nạ, Ahri không hiểu tâm tình của hắn, vẫn tiếp tục nói:

” Có vẻ như Demacia và Noxus đang rất căng thẳng. Nghe nói Noxus đang bắt giữ Sona vì hiểu lầm gì đó, Lee Sin thế nào lại hùng hỗ xông thẳng vào ngục, đem Sona trở ra. Draven tức giận, lập tức qua gặp Jarvan, đòi tù nhân của mình, hai bên cãi nhau um sùm cả lên, nghe có nực cười không chứ. Đường đường là hoàng tử một nước vậy mà đi cãi nhau với một thằng đao phủ. Hahahaha. “

“Liên quan gì tới Shen ?”

” Zed à, anh lúc nào cũng chả nghe người ta nói hết gì cả. Thì dính tới Lee Sin, Shen muốn giúp, vậy thôi. ” – bỏ hạt hồ đào vào miệng, cô hờ hững nhìn hắn

“Chỉ vậy thôi? Cần gì anh ta phải qua đây”

“Ừm, thật ra dạo gần đây Shen thường hay qua đây, chỉ ngồi thẩn thờ mà nhìn cây đào. Hôm nay chỉ tiện kể chuyện cho em nghe,anh vừa tới ảnh liền biến mất.”

Zed im lặng. Lại quay sang nhìn cây đào, sắc hồng rực lên làm đau cả mắt. Nó vẫn vậy, vẫn không thay đổi, luôn nở hoa rồi tàn, hoa này rụng thì hoa kia sẽ mọc lên, một vòng lặp vô tận, chỉ có sự việc xung quanh nó là đổi khác.

Khi xưa, là Shen dẫn hắn tới đây, là Shen đã từng bế hắn một hơi nhảy lên tận cành cây cao nhất mà nhìn xuống thành phố. Là Shen từng luôn miệng kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, hắn chỉ việc gối đầu trên chân anh, im lặng lắng nghe, đến tận khi chiều tàn, hắn đương say giấc, anh đành cõng hắn trên lưng mà trở về. Đoạn quá vãng ấy, hắn ép mình phải nhớ, nhớ cái tuổi thơ ấm áp, hay là nhớ đến con người đã luôn kề cận bên hắn đây.

“Zed, anh có từng nghĩ tới việc làm hòa với Shen không?”

” Chuyện đã xảy ra làm sao vãn hồi. Shen sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. “

” Sao anh không thử? “

” Là anh không muốn, anh hận hắn ” – Zed gầm lên

Hắn toan đứng lên bỏ đi. Hắn hận người ta tới vậy, hà cớ gì phải làm hòa.

“À, hôm sau anh lại tới nhé. Em nghĩ chuyện của Demacia với Noxus không chỉ đơn giản như vậy đâu, hình như còn dính tới Ionia nữa.”

Zed gật đầu rồi biến mất. Ahri thờ dài, cô đoán khoảng thời gian sắp tới chẳng còn yên bình.

Người con trai của mộng tưởng

Cậu được người ta chẩn đoán là u não, cũng chưa rõ là u lành hay u ác tính. Sống được mười lăm năm rồi, cũng coi như một phần bốn cuộc đời đi.

Cậu phải chết trẻ sao, chưa được một mảnh tình vắt vai, cũng chưa rung động bất cứ ai, không có thành tích gì nổi bật, cậu mà nhắm mắt xui tay, chắc chỉ có gia đình mình ôm hủ tro mà gào khóc.

Cậu vẽ tranh rất đẹp, từ ngày vào viện, lúc nào cũng giữ khư khư cho mình một xấp giấy và cây bút chì. Vẽ hết bức này tới bức khác, cái gì cũng vẽ được rồi đem tranh tặng cho mấy đứa nhỏ cùng khoa.

Phòng bệnh cậu ở tầng trệt, nhìn ra ngoài là vườn hoa của bệnh viện. Một chiều nọ, cậu hướng ra ngoài vẽ tranh, lại thấy một người con trai đang ngẩn người nhìn lên trời.

Thiếu niên áo trắng, lưng thẳng tắp, lọn tóc mềm mại khẽ đưa theo gió, mang chút phiền muộn và ưu tư.

Cậu không rời mắt, tay bất giác vẽ lại, hình ảnh thu lại trên trang giấy mờ mờ ảo ảo như có như không.

Người thiếu niên như biết có ai nhìn mình, chậm rãi quay đầu lại. Thấy cậu đang trông ra hướng mình đang đứng, khẽ mỉm cười. Người đó lại quay đi, toan rời khỏi.

Cậu không suy nghĩ gì cả, liền nhoài người ra hét lớn:

“Anh gì ơi, khoan đi đã.”

Tay cậu chống ngay thành cửa sổ, cả người như muốn lọt ra ngoài. Sau khi kêu xong, tay cậu mất không chế, cả thân người không trụ được nhào ra đất. May là ở tầng trệt, không thì chẳng biết bây giờ gãy mất cái tay cái chân nào rồi.

Cậu mở mắt, thấy người trước mặt đang kề sát mình, bỗng giật mình lồm cồm bò dậy.

Người trước mặt nhìn kiểu gì cũng rất đẹp trai nha. Nhưng đôi mắt cứ phảng phất một chút buồn, lại yên ả như nước hồ buổi sớm. Cậu đứng dậy, phủi phủi đầu gối, chìa tay ra tươi cười nói:

“Tôi tên Sơn, anh tên gì?”

Người thiếu niên không phản ứng, một lát sau lại chậm rãi lắc đầu, cũng không bắt tay với cậu, thế là bàn tay nhỏ bé trắng nõn kìa được một phen bơ vơ.

“Vậy ra anh cũng là người bệnh, lại mất trí nhớ.”

Người thiếu niên vẫn một mực im lặng rồi quay gót bỏ đi.

“Ấy ấy chờ tôi với.”

Cậu đi theo anh ta, cũng không biết để làm gì, nhưng không muốn dời mắt khỏi con người này. Đi một lúc đã thấy mình băng ngang qua vườn hoa, trước mặt là hàng rào được dựng lên bằng cây thuỷ lạp. Anh ta không có ý định dừng lại, vén một bụi thuỷ lạp ra mà đi. Cậu tất nhiên liền nối gót theo sau.

Bất ngờ là bụi thuỷ lạp này thật sự rất dày! Ước chừng đã đi nửa tiếng, chân đã muốn nhũn ra vẫn chưa thấy đích đến. Anh ta quay lại, đắn đo một chút rồi quyết định nghiêng người qua một bên, vén nốt bụi thuỷ lạp còn lại. Ánh sáng lọt qua, cậu nheo nheo mắt. Bên đó là gì nhỉ? Chưa kịp suy nghĩ đã bị anh ngoắt tay ra hiệu đi mau.

Không chần chừ nữa, cậu quyết định chui hẳn ra ngoài.

Ba giây tiếp theo cậu giật mình khi thấy mình đang đứng trên một bãi cát mà xa xa là biển. Sóng đánh dào dạt, từng đợt từng đợt xô vào bờ. Cậu cảm thấy bờ biển này rất quen thuộc, dường như mình đã đến rất nhiều lần. Người thiếu niên kia bây giờ mới lên tiếng:

“Như vậy được rồi, cậu mau về đi, nơi này không ở được lâu.”

“Ơ nhưng mà… Tôi cảm giác nơi này rất quen thuộc với mình.”

“Dù vậy cũng không được ở lâu, tôi đưa cậu về.”

“Không về, ở trong bệnh viện chán chết.”

Nói rồi cậu chạy đi. Hết chạy xuống biển rồi lại lao lên bờ. Anh bất đắc dĩ cũng phải đi theo.

“Cái cậu ngốc này, nghe lời tôi.”

Cậu rất vui, lâu rồi không thấy biển, giờ lại thoả sức vẫy vùng, thật thoải mái. Mắt thấy anh ta đã đuổi kịp, cậu quay người toan bỏ chạy nhưng chân lại đạp trúng một mảnh sò, máu ứa ra. Cậu ‘a’ một tiếng, chưa kịp nhấc chân lên thì sóng đánh tới. Cậu rất thấp, lại bệnh tình kéo dài, thể chất yếu khiến mình đã nhỏ con còn gầy trơ xương. Bù lại gương mặt vẫn còn da còn thịt, trông cũng vừa mắt. Bởi vì thấp như thế, dù không quá xa bờ cũng bị sóng dập cho hồn bay phách lạc. Quay cuồng vài vòng trong nước lại thêm cái chân đau, cậu mất ý thức ngay sau đó.

Lúc tỉnh dậy, mặt trời đã lao nửa mình xuống nước, sắc trời ngập màu cam lạnh lẽo. Cậu thấy mình đang gối đầu trên chân ai đó, tay cũng được đan hờ trong tay người khác thật ấm áp. Các giác quan trong phút chốc lại trở về với cậu. Bên tai vang lên một giọng nói:

“Nếu cậu thích, hằng ngày sẽ đưa cậu đi.”

“Thật không, anh hứa đi, ngày nào cũng phải đưa tôi đi đấy.”

Cậu chìa ngón út, anh cùng cậu ngoắc tay. Lần đầu cậu thấy anh cười, sắc trời lành lạnh cũng dần ấm áp.

“Tối rồi, tôi đưa cậu về kẻo bệnh.”

Cậu gật đầu, vịnh vai anh mà đứng dậy.

Anh không dắt cậu về lại đường cũ, chỉ khẽ khàng ôm ngang eo cậu kéo sát về người mình, đặt một nụ hôn lên trán, tất cả mọi thứ trước mắt cậu mờ dần đi, rồi cậu lại mất ý thức.

Lúc tỉnh dậy đã là sáng hôm sau, cậu nằm ngay ngắn trên giường, quần áo cũng khô ráo sạch sẽ. Rất vội vàng cậu chộp ngay lấy xấp giấy rồi vẽ lại cảnh bờ biển. Cậu không cho ai cả mà dấu ở dưới gối.

Và rồi từ đó, hằng ngày, cậu đều được anh đưa đi. Nhưng mỗi lần lại mỗi khác. Không biết anh có rẽ ở chỗ nào không mà có khi bước ra khỏi bụi thuỷ lạp lại là một cánh đồng hướng dương chạy dài đến đường chân trời, có khi lại  là một căn nhà trên cây đầy ấm cúng, lại có lúc biến thành một hồ nước trong vắt cá lội tung tăng. Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, anh đưa cậu đến nhiều nơi mới lạ mà cậu chưa bao giờ đặt chân đến và kết thúc chuyến đi bằng một nụ hôn. Mới đầu cậu còn cảm thấy rất đỗi bình thường, càng về sau, mỗi lần anh đặt xuống trán cậu một nụ hôn thì i như rằng trống ngực cậu đập liên hồi, mặt lại bừng bừng đỏ. Nhưng rồi cũng kết thúc ở đó, cậu cũng lại mất ý thức và trở về trên giường bệnh của mình.

Cậu suy nghĩ rất lâu, tự hỏi đó có phải là rung động đầu đời của mình hay không. Tại sao với bất kì một người con gái nào cậu cũng không có cảm giác như vậy. Cậu cứ trăn trở mãi.

Đến một ngày, mẹ cậu bảo ngày mai làm phẫu thuật cắt bỏ khối u, cậu có khả năng khỏi bệnh hoàn toàn. Cậu nắm lấy tay anh và bảo:

“Anh này, ngày mai em phẫu thuật rồi.”

Anh bỗng đưa mắt ra xa, thở dài.

“Sao vậy, anh không vui sao. Phẫu thuật xong em lại đến chơi với anh.”

“Không, anh mong em phẫu thuật thành công.”

“Vậy anh hứa đi, xong rồi lại đến tìm em.”

Cậu chìa ngón út như thường lệ. Anh không ngoắc tay mà ôm chầm lấy người cậu. Cậu ngơ ngác một lúc rồi đưa tay vuốt lưng cái người to lớn này.

“Vậy là anh hứa rồi nha, sẽ đưa em đi khắp thế giới này.”

Anh buông cậu ra, khẽ khàng đặt xuống môi cậu một nụ hôn. Cậu đỏ mặt, không biết phải làm gì thì mắt đã mờ đi. A cậu chưa nói xong mà?

Trước lúc mất ý thức, bên tai cậu còn vang lên một lời nói, giọng có chút đau xót cứa vào tâm can:

“Anh hứa, sẽ không bao giờ quên em.”

Hôm nay là ngày phẫu thuật, trước khi được đưa đi, cậu vẫn hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Bóng một thiếu niên đứng sau thân cây, mông lung mờ ảo. Tới khi cậu rời đi, vẫn cứ ngỡ là sẽ mau thôi lại được gặp nhau, cậu sẽ mạnh dạn thổ lộ rằng mình thích anh, nói rằng cậu khoẻ mạnh rồi sẽ đưa anh đi những nơi mà cậu biết.

Phẫu thuật thành công.

Cậu ngồi trên giường ngóng ra cửa sổ. Hết thảy không biết mình đang tìm kiếm thứ gì. Chỉ thấy trong lòng hụt hẫng vô cùng, như đánh mất điều gì đó rất quan trọng. Cuối cùng thì cậu cũng không biết được đó là gì.

Ngày xuất viện, cậu thu xếp đồ đạc, thấy mình đã bỏ quên cây bút chì ở đâu đó liền nhấc gối lên tìm thử. Một cơn gió thổi qua, từng tấm tranh vẽ lướt ngang qua mắt cậu, bay khắp phòng. Người thanh niên áo trắng. Bờ biển, đồng hoa, nhà gỗ,… như một miền kí ức mơ hồ mà cậu không sao với tới. Cậu nhớ ra rồi. Nhưng cậu chợt nhận ra, tất thảy đều là mộng tưởng, tất thảy đều là viễn vông, tất thảy đều là căn bệnh của mình. Cậu chưa từng rời khỏi giường bệnh, chưa từng đi đâu cả, cũng chẳng có chàng trai áo trắng nào tìm mình.

Cậu bật khóc, không biết khóc vì mình tự lừa mình hay khóc vì không còn được gặp người thiếu niên ấy nữa. Nước mặt trào ra, tí tách rơi xuống nền gạch lạnh tanh. Cậu với lấy bức tranh, ngày tháng đánh dấu là ngày trước khi phẫu thuật. Người thiếu niên cười rạng rỡ, áo tóc tung bay “Anh hứa, sẽ không bao giờ quên em.”

Cậu ôm bức tranh vào lòng, cũng mỉm cười với chính bản thân mình.

“Em hứa, sẽ không bao giờ quên anh.”

——————————————-

Lời của mụ tác giả: Hồi còn bé, mình từng nằm mơ thấy một cậu con trai, dẫn mình đi rất nhiều nơi, thật sự rất mến cậu ta, và mơ rất nhiều lần. Đến khi không gặp lại giấc mơ ấy nữa, bản thân cũng quên gần hết rồi, mới cảm thấy có chút tiếc nuối. Dẫu sao cũng chỉ là mộng ảo, xem như một chút đẹp đẽ của đời người, cất riêng vào một góc nào đó rồi sống một đời vui vẻ phía trước thôi.

Chào em, hạnh phúc nhé.

Em đang uống một tách cà phê vào buổi sáng. Trời không nắng, gió se lạnh, bầu trời u ám.

Bởi vì em không vui, trời cũng theo đó mà đau lòng.

Em mặc vest, thắt cà vạt. Cà vạt hơi lệch sang một bên, tôi đưa tay ý muốn sửa, nhưng em quay đi, mặc kệ nó không được ngay ngắn.

Em lái xe ra khỏi căn hộ. Tôi ngồi vào ghế phụ. Em vẫn im lặng, không nói một lời nào.

Dừng trước một tiệm hoa, em xuống xe, tắt máy mà quên rằng tôi còn ngồi ở trong.

Em chào một cô gái, là chủ tiệm, thật trẻ và đẹp. Chẳng bù với tôi, đã bốn mươi tuổi rồi, tính tình cũng cổ quái, lại còn chẳng đẹp đẽ.

Em cười với cô ấy, chỉ tay vào bó cẩm chướng trắng tinh, hoa mà tôi thích nhất.

Cô gái nhẹ nhàng gói lại, giấy gói sậm màu, làm thứ hoa trắng tinh càng thêm chói mắt.

Em lên xe, tôi hỏi em mua hoa để làm gì đấy. Nhưng em vẫn không trả lời. Em ấy vẫn còn giận tôi chuyện nhiều hôm trước. Tôi đã xin lỗi em rất nhiều, nhưng em không chấp nhận.

Em khóc, mắng tôi là đồ tồi.

Tôi biết tôi không tốt.

Em mua một cặp nhẫn bạc và cầu hôn tôi. Tôi không đồng ý.

Tôi có phải quá ích kỷ hay không. Một ông chú già như tôi, lại lấy đi tương lai của em như vậy.

Em bảo không sao, vì tôi em sẽ chấp nhận tất cả mọi thứ.

Tôi vẫn không chấp nhận. Quan hệ của tôi và em ấy có lẽ sẽ kết thúc ngay thôi. Em chỉ mới hai mươi lăm, cả một chặng đường còn dài, đừng để tôi cản bước.

Em giận dữ. Vứt hộp nhẫn xuống đất rồi bỏ đi. Hai chiếc nhẫn xoay vòng rồi đứng yên. Tôi nhặt cả hai cho vào túi. Hôm đó em không về.

Kể từ hôm đó, tôi chưa nói chuyện được với em câu nào.

Em lái xe đến một trường học. Là trường của tôi dạy em ngày xưa.

Khi đó em mười tám tuổi, là năm cuối cùng của tuổi học sinh. Cũng là năm mà tôi lần đầu gặp em.

Tình cảm thầy trò tôi đã nghe nhiều, không nghĩ là mình sẽ sa vào như vậy.

Tôi là chủ nhiệm, đồng thời là giáo viên dạy văn. Tụi nhỏ làm sao thích học văn cho được, tới tiết là ngủ gà ngủ gật, làm việc riêng, không thì nói chuyện to nhỏ.

Tôi cũng dễ tính, không muốn la rầy, chỉ nhắc nhở một chút rồi lại thôi.

Bọn trẻ cũng thương tôi, nên cũng không làm gì quá đáng, chỉ hơi mất tập trung trong giờ học, còn học bài và làm bài đều đầy đủ.

Tôi chú ý đến em vào tiết văn tẻ nhạt đầu tiên của ngày. Đứa nào cũng nằm rạp xuống bàn, em vẫn ngồi ngay ngắn mà nhìn lên bảng.

Tôi rất ngạc nhiên. Em luôn giấu mình vào một góc cuối lớp, ít tiếp xúc với mọi người nên tôi không có mấy ấn tượng gì. Tôi dừng giảng, cũng chẳng mấy ai nghe nên đi xuống cuối lớp, hỏi:

“Em thích môn Văn lắm sao?”

“Không, nhưng em thích thầy.”

Tôi cười rồi xoa đầu em. Câu nói lúc đó tôi không nghĩ gì nhiều, vẫn có những đứa học sinh ghét môn đó nhưng chúng nó thích giáo viên nên vẫn nghe giảng.

Tôi không phải là một giáo viên xuất sắc. Nghe được câu đó, tôi rất vui và để tâm đến em nhiều hơn.

Một hôm, một giờ sáng em gọi điện cho tôi, giọng nghèn nghẹn:

“Thầy ơi, em say rồi.”

“Em đang ở đâu?”

“Trước cửa nhà thầy.”

Tôi hoảng hốt. Chạy ra ban công nhìn xuống. Thân ảnh đơn bạc trong gió. Lòng tôi nặng trĩu.

Tôi mở cửa nhà. Em nhìn tôi nở một nụ cười. Chua xót.

Em lảo đảo, vứt vali rồi vươn tay ôm tôi thật chặt. Tôi vỗ vào lưng em rồi bảo:

“Vào nhà đi, ở đây lạnh.”

Tôi đóng cổng, dẫn em vào nhà.

Tôi pha một ly trà gừng giải rượu, hơi nóng sưởi ấm bàn tay lạnh cóng của em.

Em bảo, ba mẹ em ly dị, mẹ không nuôi còn ba thì không chấp nhận. Ba em bảo em là con của người khác.

Mẹ em bay qua Mỹ để cưới người ta, ba thì bán nhà về quê. Không nhà không cửa, em một thân một mình trên thế giới này, không ai để tâm, không ai lo lắng.

Tôi không khỏi tức giận. Có cha mẹ nào lại bỏ con như vậy không chứ. Cuối cấp, phải đối mặt với kì thi quan trọng nhất lại bị một cú sốc tinh thần, tôi tự hỏi em có vượt qua được không.

“Em ở tạm nhà thầy, thầy sống một mình. Tiền học thầy sẽ đề nghị trường miễn giảm cho em.”

Em gật đầu rồi ngủ ngay trên ghế. Tôi lấy chăn đắp cho em rồi trở phòng.

Từ đó em ở nhà của tôi. Em biết nấu ăn, nên ngày nào cũng dậy sớm đi chợ. Một đứa con trai lại biết nấu ăn đi chợ, tôi không khỏi bất ngờ, rồi lại thấy thương tâm. Cuộc sống đã khiến em tự lập với mọi thứ.

Em vẫn sống ở nhà tôi, tôi không bắt em phải dọn ra ngoài, một mình tôi cũng tủi thân, thêm một người cũng chẳng ảnh hưởng.

Em vẫn cố gắng học, nguyện vọng của em là vào được trường đại học X, trường danh giá về kĩ thuật và kiến trúc.

Tôi vừa làm giáo viên, vừa là nhà văn viết sách, thu nhập đủ để lo cho em ăn học.

Em bảo sau này thành công sẽ lo cho tôi.

Tôi nói không cần, chỉ mong em sống khoẻ mạnh và hạnh phúc. Em đã bị lấy đi những thứ quý giá của cuộc đời.

Em cười, bảo rằng vẫn còn đây, người ngồi trước mặt em.

Em bắt tôi hứa, nếu thi đậu, tôi phải thực hiện một yêu cầu. Tôi đồng ý.

Cuối cùng thì em cũng đậu rồi, thủ khoa và được trao học bổng. Tôi tự hào biết bao.

Em bắt tôi thực hiện lời hứa.

“Em không còn là học sinh của thầy nữa, thầy cũng không còn trách nhiệm với em. Vậy thầy đồng ý làm người yêu của em, được không?”

Tôi ngẩn người. Sao có thể, tôi hơn em tận mười lăm tuổi, vả lại

“Em và tôi đều là con trai.”

“Thì sao? Tôi hỏi thầy, thầy có tình cảm với tôi không?”

Hô hấp tôi loạn cả lên. Đúng vậy, tôi và em đều là con trai, vậy tại sao tôi lại đem lòng thích em cơ chứ. Tôi đè nén cảm xúc đó bấy lâu, em nhẹ nhàng gợi mở.

Tôi không chắc về tính hướng của mình, nhưng tôi chắc chắn, tôi thích em.

“Thầy hứa với tôi rồi, thầy không được nuốt lời.”

Tôi đồng ý.

Em hôn tôi, như đem hết tất cả niềm vui và đau đớn vào trong nụ hôn này vậy.

Em đem tôi lên giường. Tôi không biết việc này giữa hai người nam như thế nào. Em bảo tôi chỉ cần nằm yên, còn lại để em lo.

Vậy là tôi ở bên em được bảy năm. Sau khi em có việc làm, tôi nghỉ dạy, chỉ ở nhà để viết sách. Em lo cho tôi như đã hứa.

Tôi không biết tôi ở cạnh em có phải là điều sai trái hay không. Nhưng tôi không muốn buông tay. Dù sai hay đúng, tôi vẫn phải có em bên cạnh.

Đoạn kí ức này tôi vẫn ghi nhớ từng chút, thậm chí còn viết sách để xuất bản. Vì sợ sau này già sẽ quên đi.

Em quay trở lại trường, lên lớp học khi xưa, dạo quanh sân, gặp lại giáo viên cũ.

Bây giờ em đã thành đạt, đã là ông chủ lớn, ai cũng hãnh diện vì có em là học sinh của mình.

Tôi cũng hãnh diện vì một tay tôi đã nuôi dạy em.

Em quay trở lại xe, rồi thở dài:

“Thật hoài niệm, nhưng anh cũng không còn dạy ở đây nữa.”

Tôi không đáp lời, nhìn ra ngoài cửa kính. Thời tiết thật tệ mà, mong rằng hôm nay không mưa.

Em tiếp tục lái xe, đến những nơi mà ta thường đến.

Em đến nghĩa trang và cầm bó hoa.

“Em đi thăm ai vậy?”

Em cuối đầu, nước mắt chực trào ra rồi bị cuốn trở vào hốc mắt. Em cắn môi, vội bước xuống xe.

À, thì ra, là tôi.

Ảnh của tôi, tên của tôi. Mộ của tôi.

Em quỳ xuống đất, đặt bó hoa lên mộ. Em mở miệng, tính nói gì đó nhưng chỉ có nước mắt trào ra.

Vào một chiều tháng mười nọ, mẹ em có đến tìm tôi, đưa một phong bì tiền, mong tôi sẽ rời xa em, để em có tương lai tốt hơn.

Tôi không đồng ý.

Mẹ em mắng tôi là một tên già không biết điều. Câu cuối cùng bà nói:

“Cậu chỉ đang huỷ hoại tương lai nó thôi, đừng ích kỷ như vậy. Buông tha nó đi.”

Nhiều ngày sau, tôi đã nghiêm túc suy nghĩ. Đúng là tôi ích kỷ, chỉ vì tôi quá yêu em. Tôi cũng chỉ có em là người thân, sau này già yếu cũng chỉ có em là biết đến.

Nhưng cũng chính tôi đã chặn tương lai của em.

Như tình tiết thường thấy trong phim hay tiểu thuyết. Nhân vật chính rồi cũng sẽ về lại bên nhau. Còn em và tôi?

Em cầu hôn tôi. Tôi gồng mình mà từ chối. Lời chối từ chưa bao giờ khó khăn đến như vậy. Em hỏi tôi tại sao. Tôi bèn cắn răng đáp lại, tôi chưa bao giờ xem em là người yêu.

Em vứt nhẫn rồi bỏ nhà đi. Ba ngày rồi em không về.

Tôi xả nước đầy bồn tắm, rồi cắt cổ tay.

Trong tiểu thuyết mà tôi đã viết, tâm trạng con người trước lúc tự tử rất dữ dội và dằn xé. Còn tôi, chỉ đơn giản là muốn kết thúc đời mình. Tại sao? Tôi không biết. Tôi trống rỗng.

Tôi còn chẳng để lại bức thư nào cả. Chỉ đột ngột muốn buông bỏ hết.

Xin lỗi vì một lần nữa lại để em một mình trên thế gian này.

Tôi đeo một nhẫn vào ngón áp út, máu nhuộm đỏ chiếc nhẫn bạc.

Tôi là một tên ích kỷ, muốn yêu em hết cả cuộc đời.

Em quỳ thật lâu trước mộ tôi.

“Xin lỗi, là do em. Nếu em trở về nhà thì mọi chuyện đã khác.”

“Xin lỗi là do em không để ý đến suy nghĩ, đến cảm xúc của anh.”

“Hôm nay là ngày thứ bốn mươi chín, anh sẽ không còn được nghe em nói nữa. Đây là lời cuối cùng. Nếu kiếp sau gặp lại, em vẫn muốn yêu anh.”

Mưa như trút nước, mưa giày xéo con người đáng thương. Hôm nay là ngày thứ bốn mươi chín, ngày cuối cùng tôi còn tồn tại và giữ cái tên này, và có người yêu tôi thật nhiều, thật nhiều.

Tôi không hối tiếc, tôi chỉ muốn yêu em hết đời.

Em đeo chiếc nhẫn bạc mà em vứt đi vào tay rồi thở dài. Tấm lưng thẳng tắp và kiên cường.

Đúng rồi, em phải tiếp tục chiến đấu với cuộc đời này. Em là một đứa trẻ mạnh mẽ, của tôi.

Tôi tan biến, rời khỏi em mãi mãi.

“Chào em, hạnh phúc nhé.”

Đoản đam mỹ ngàn năm được một chương của bà chủ nhà

Hà hà, tui lười lắm cả nhà ơi.

Nhưng mà cái tật nghe được câu chuyện nhỏ nhặt nào cũng sẽ day dứt trong lòng, nên biên nó thành một cái đoản ngắn.

Hầu như toàn là chuyện buồn, hức :’ ( Tình tiết có thật but chủ nhà đã bẻ lái rồi nha, nên đừng hỏi gì hết. :v

Tranh sưu tầm

List

Chào em, hạnh phúc nhé

Người con trai của mộng tưởng

Zed&Shen – Thập niên tình ca phổ

A hèm, chủ nhà chơi Liên Minh được độ 5 năm. Mà có một cặp làm tui rất là đau đáu trong lòng, đó là Zed&Shen.

Mối lương duyên ngược tàn canh gió lạnh, thế là, tui nổi hứng viết thôi. Tui viết lai rai được 3 năm rồi :))))) Hiện giờ đang dừng á, mọi người ủng hộ lại thì tui viết tiếp, không thì để khi nào rãnh rỗi mới viết được.

Tui viết cũng còn tệ lắm, thông cảm nha. ~

Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11